
Thơ vui về vợ chồng
Vợ :Máy in loại xịn thật đắt tiền
Chồng: Hôm nay in thử bản đầu tiên ???
Vợ: Một trang hay mấy trang anh nhỉ?
Chồng: Thử một lần thôi sẽ thích liền
Vài năm sau:
Vợ:
Máy in cũ rồi phải không anh?
Tại sao em thấy mực hết nhanh
Không còn in đậm như trước nữa
Có cần bảo dưỡng không hả anh?
Chồng lầu bầu:
Máy cũ tại bởi in ấn nhiều
Kim thì sắp gẫy, mực hết veo
Bây giờ hạn chế in thật ít
Kẻo rồi hỏng hết chỉ có teo
Vợ:
Không in không ấn nghĩa làm sao?
Hết mực ta lại đổ mực vào
Gãy kim thì đem thay kim mới (hihi)
Để xem nó hoạt động ra sao!
Cô hàng xóm:
Máy in cũ kỹ đã làm sao
Thử in giấy khác xem thế nào
Giấy tốt máy gì in chẳng đẹp (tinh vi đấy)
Hôm nào in thử xem thế nao
__________________
Đầu tiên là tiếng chị vợ :
Vai năm tấc rộng để làm chi
Suốt ngày ăn no lại ngủ khì
anh ơi tỉnh dậy chiều em tý
Đi......
Tiếng anh chồng đang ngái ngủ :
Suốt ngày bận bụi chuyện đề tài
Đau cả xương sường mỏi cả vai
chuyện ấy em ơi xin để lại
Mai ......
TIếng cô vợ chì chiết :
Đã hẹn hôm nay lại ngày mai
Bỏ cả vợ con chỉ đề tài
Đã thế từ nay em cho biểt
Bye.......
Ông chồng tức quá đáp lời :
Nằm chung mới khó chịu làm sao
Muốn được ngủ yên vợ cứ gào
muốn sướng thì ông đây cho sướng
Nào.......
__________________
Bồ là phở nóng tuyệt vời.
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu.
Bồ là nơi tỏ lời yêu.
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình.
Bồ là rượu ngọt trong bình.
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo.
Nhìn bồ đôi mắt trong veo.
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm.
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền,
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang.
Bồ dỗi thì phải xuống thang,
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền.
Một khi túi hãy còn tiền,
thì bồ thắm thiết kề liền bên anh.
Một mai hết sạch sành sanh,
bồ đi vợ lại đón anh về nhà .
Bồ là lều, vợ là nhà .
Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia.
Vợ là cơm nguội của ta,
nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng.
__________________
Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:
"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời:
"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :
"Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"
Bà tiếp:
"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:
"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"





Comments
Post new comment